23 Apr 2014

Tiếp tục dân chơi: Mila Kunis

Người phụ nữ quyến rũ nhất năm 2012

… là Mila Kunis.
Hoặc cô ấy có thể nói (và đã nói) thế này: “Nếu muốn, tôi có thể cám dỗ anh bất cứ lúc nào.” Cô ấy nói theo cách đó, và trông cô đúng là như thế, ngay cả khi cô không cố tỏ ra một chút nào. Một cuộc trao đổi ngắn với ngôi sao điện ảnh xinh đẹp nhất, ương ngạnh, sôi nổi và vui nhộn nhất, người mà tất cả chúng ta đều biết kể từ khi cô lên chín.

Tôi cười té ghê. “Dẹp cái hàng rào chết tiệt.”

11 Apr 2014

Con đường độc đạo của Vương Gia Vệ

Vị đạo diễn nhỏ thó và lúc nào cũng đeo cặp kính đen đầy “bặm trợn”. Thế nhưng, sức hút của Vương Gia Vệ không nằm ở vẻ ngoài cao ngạo ấy. Ma lực nằm ở phim của ông. Có thể tạm xếp chúng vào dòng phim “kiên nhẫn”: ít thoại, nhiều màu sắc, nhịp điệu chầm chậm và lững thững như ru ngủ. Chúng giống một dòng sông “lười”, thoạt nhìn thì êm ả nhưng chất chứa dưới tầng sâu là những đợt sóng ngầm.

nhưng nhịp điệu là thứ đeo bám mãi...
Vương Gia Vệ là nhà làm phim thuộc lứa Làn sóng mới (New Wave) thứ hai ở Hồng Kông vào giữa thập niên 1980, kế thừa sự đổi mới về thẩm mỹ bắt đầu từ làn sóng đầu tiên của Từ Khắc, Hứa An Hoa, Đàm Gia Minh (Patrick Tam)... Sự cách tân ấy có liên hệ mật thiết đến diễn biến ở Hồng Kong lúc bấy giờ.


6 Apr 2014

Đọc lại quá khứ

Chừng nào thì dân tộc tính trở thành một đối tượng của tiểu thuyết, một nhân vật để kể? Dĩ nhiên, trước tiên người ta phải quy giản nó thành một tính cách thuần chất, cô đặc, có thể phát triển thành một chuỗi logic các hình thức phản vệ trước mối nguy hại của ngoại cảnh, giống như một nhân vật hợp lý trong một câu chuyện hợp lý. Nhưng câu hỏi cốt yếu hơn là tại sao phải kể câu chuyện ấy, tại sao cứ phải nhắc về Thế chiến, về Lò thiêu, về một thời để yêu và một thời để chết? Để biện minh rằng nỗi đau và tội ác không từ chối một ai, hay để được quyền thanh thản mà khép lại quá khứ?

Cô đến với việc đọc trước tiên bằng xúc giác


21 Mar 2014

Một phương Đông và một phương Tây khác

Sẽ là nhận định sáo mòn nếu bảo rằng văn học là tấm gương soi thế giới. Nhưng sẽ hợp lý hơn nếu nói việc mê đắm một tác phẩm văn chương là hành trình về những thế giới mà ta chưa được biết. Đôi khi những cuốn sách đưa ta vào một cương vực ly kỳ, lạ lẫm, nơi không gian và thời gian có độ đàn hồi rất khác với những gì mang tính quy tắc ta trải qua ở thực tại. Tái hiện những thời kỳ bị lãng quên, mang cho người đọc cảm giác về tính hão huyền của thế giới và nỗi buồn nhớ sự sáng tạo, đó là tham vọng tri thức của hai tác giả đương thời thuộc vào hàng uyên bác nhất: Salman Rushdie và Umberto Eco.

Sự giao thoa giữa chủ nghĩa nhân đạo “cung đình” và đại chúng

Nàng phù thủy thành Florence (Nguyễn Thị Hiền Thảo dịch, Nhã Nam & NXB Hội Nhà Văn) đưa người đọc về thế kỷ XVI, tái dựng hai thành phố đều đang ở đỉnh cao sự thịnh vượng: thủ phủ Fatehpur Sikri của đế chế Mughal hùng mạnh, nơi Akbar đại đế hàng ngày trăn trở về đức tin, tình yêu vĩnh cửu giữa những âm mưu tiếm quyền; và Florence hoa lệ, tràn ngập ái tình, nơi có một Niccolò Machiavelli đang đau đáu về thuyết cai trị hung bạo giữa những chìm nổi quyền lực của dòng họ Medici.

17 Mar 2014

Tiếp tục "Dân chơi": Súng, Gái và Băng Con Heo

[Chuyển ngữ từ bài này. Stewart Rahr từng lên trang bìa số gần đây nhất về Forbes 400.]

Chiến công khật khưỡng, khoái đảm của tỷ phú Stewart Rahr, ‘Vua Chơi Số Một Thế Giới'

Điều gì xảy ra khi một gã có trong tay quá nhiều tiền và tiêu xài vô độ? Câu trả lời của Stewart Rahr: những bữa tiệc linh đình, trụy lạc với những cô gái, súng ống, phim khiêu dâm - và bài học: liệu tiền có thực sự mua được hạnh phúc?

Lúc 9:15 vào một đêm thứ Tư, Stewart Rahr khệnh khạng bước vào Catch, một nhà hàng sang ở khu Meatpacking (New York). Một bên ông là PG yểu điệu người Đài Loan, bên kia là nữ diễn viên Brazil đầy gợi cảm, còn vệ sĩ của ông, Big Tommy, đi lẽo đẽo phía sau. Mái tóc mỏng của ông vuốt ngược về sau, để lộ ra vầng trán rộng rám nắng. Ông mặc áo sơ mi đen hở cúc không đóng thùng và quần jeans bó. Cái đồng hồ đeo tay hiệu Swatch tự đặt mua, màu vàng dạ quang trông hợp với vỏ điện thoại có dòng chữ “I Love Ibiza”, và cả hai đồng nhất với cặp kính râm đã thành thương hiệu của ông. Người ta nhanh chóng sắp chỗ cho ông, chỉ trong vòng 30 giây.

14 Mar 2014

Hậu đài quyền lực của Hugh Hefner

[Không tìm thấy bản full. Đây là bản lược dịch từ bài phỏng vấn Hugh Hefner trên tạp chí Esquire Mỹ]

Đó là người đàn ông sáng lập nên tạp chí Playboy danh tiếng, là gia chủ một dinh thự tráng lệ có cả hồ bơi, hầm rượu, sở thú, sân tennis... với vô số cô đào nóng bỏng vây quanh. Có phải cuộc đời mà mọi đấng mày râu đều hướng đến?

Như thường lệ, tối thứ hai bao giờ cũng là Manly Night, đêm dành cho quý ông ở tòa dinh thự Playboy Mansion, nơi quy tụ giới nghệ sĩ tài danh và tất nhiên không thể thiếu các bóng hồng nóng bỏng. Cuối giờ chiều, một nhóm bạn thân của Hugh Hefner bắt đầu tề tựu bên ngoài cổng chính. Cánh cổng mở, dẫn lối vào con đường có bờ rào vây quanh và bên cạnh hai tấm biển cảnh báo màu vàng: “Rà phanh, có thú vật” và “Khu vui chơi dành cho thỏ trắng”. Tòa dinh thự xuất hiện trên đỉnh đồi, trước một đài phun nước lộng lẫy bằng đá hoa cương.

11 Mar 2014

Leonardo DiCaprio – Thoát khỏi cái bóng của chính mình

[Nhân vụ Leo và máy bay mất tích, tôi tìm lại một bài mình đã dịch từ tạp chí Esquire. Những bài chân dung trên các tạp chí như Esquire, Vanity Fair, Playboy... rất đáng nể, tác giả viết chừng dăm bài là đã có thể đóng thành quyển sách. Có thể tôi sẽ đi một loạt bài dịch chuyên đề "Dân chơi" vì tình cờ tôi có khá nhiều bài dạng như này hehe. Bài dưới đây của Tom Junod làm toát lên một đặc trưng của dân chơi: câng câng. Chính vì câng câng nên rất dễ bị ăn đập, kể cả bị ăn đập bởi Chúa. Có lần Leo đi trên chuyến bay, nhìn ra cửa sổ rồi nghĩ, giá mà cái động cơ này nó cháy bùng lên như trong phim nhỉ, rồi có một con khỉ đột bám càng gào thét đại loại. Hóa ra là động cơ cháy thật, sau đó máy bay quay cuồng mất tích thế nào đọc tiếp sẽ rõ. Chuyến bay ấy, Leo đi gặp Putin. Và Putin đã gọi DiCaprio là “nastoyashi muzhik”: true man.]

Esquire gặp Leonardo tại căn phòng lớn của một khách sạn sang trọng. Anh ngồi trước mặt chúng tôi. Ngồi rất “đểu”, gác chân chữ ngũ, cổ áo T-short không thèm dựng lên mà lèn vào trong cổ áo len kẻ sọc xanh-đen. Anh ấy thuộc týp đàn ông chịu khó đầu tư vào diện mạo và biết cách ăn mặc. Ban đầu anh ngồi tự nhiên, tay đặt lên đầu gối. Rồi anh thay đổi tư thế sao cho dễ chịu.