10 Mar 2015

Những vì sao lạc

Begin Again là một phim chán thảm hại. Tôi còn nhớ lần đi xem phim này, không biết đã gật gà gật gù bao nhiêu lần ở trong rạp. Keira Knightley vẫn xinh một cách yêu kiều. Cô làm tôi nhớ đến Nhậm Doanh Doanh, một vẻ đẹp ngây thơ đầy bỡn cợt, cái đẹp đẩy ta vào một miền ảo tưởng, thoạt tiên là một bầu không khí thánh thiện trong lành, rồi bỗng chốc đẩy ta chùng hẳn xuống và hút hết sinh khí bằng một điệu cười nửa miệng sưng sỉa. Mặc dù vẫn phải thừa nhận là cô gây ra không ít thảm hoạ cho điện ảnh, nhưng không sao, có những lúc ta nói về phim nhưng không nghĩ về phim. Ta nghĩ về những vì sao lạc.
Đấy là tên một bài nhạc phim trong Begin Again, Lost Stars. Tất nhiên tôi thích bản của Adam Levine hơn. Một tiếng gọi Chúa đến lạc giọng, chỉ có thể cảm nhận được khi nghe bằng giọng nam.
https://www.youtube.com/watch?v=vyT-oGDnMqE

3 Mar 2015

Birdman

trong mùa Oscar năm nay, Birdman là phim để lại nhiều cảm xúc, nhiều suy tưởng nhất, ngay cả khi những tranh cãi về đoạn kết rồi cũng trôi vào quên lãng, ngay cả khi ta không còn nhớ cụ tỉ phim kể về những gì, nhân vật biểu đạt ra sao, nhưng trong ta vẫn sót lại ấn tượng về cách câu chuyện và nỗi đau của nhân vật thâm nhập tâm hồn ta đồng điệu thế nào. những nỗi đau phổ quát, những kiếm tìm phổ quát, những thất vọng, đổ vỡ và những nhỏ nhoi phổ quát của con người.

11 Dec 2014

Mùa tựu trường

[bài cũ nhân một mùa tựu trường nào đó :p]
thấm thoắt đã sắp tựu trường. bọn trẻ tíu tít tung tăng nhập học. ku em họ tôi chở đi nhà trẻ dạo nào đã học hè chuẩn bị vào lớp 1. hẳn nhiều người còn nhớ chuyện cô giáo MQ tôi post cách đây 2 năm hê hê.

9 Dec 2014

Senses of Cinema #71

[lại lôi lại bài cũ]
điểm qua một chút số 71 của Senses of Cinema cái nhỉ, một số rất hay hớm. số này đi cùng với liên hoan phim quốc tế Melbourne (MIFF) đang diễn ra.
trong tương quan với những liên hoan phim lớn khác, MIFF là gì? là "rúc một xó mà suy tư về điện ảnh", là một sân chơi dạng underground cho những nhà làm phim độc lập và nhà phê bình ốc đảo bộ lạc như Tôm Ngu hia hia.

6 Dec 2014

Lucy

[bài này viết từ hồi tháng 8 :p] 
ngoài rạp đang có gì hay? một phim rất đáng xem là Lucy. phim này thuộc dạng người nào ghét thì rất ghét mà người nào thích thì phải nán ở lại rạp đến cuối cùng mới thôi (nhạc end credits cực hay).
quá nhiều người không thích chủ yếu vì hai vấn đề: sự phi lý trong diễn tiến và nhiều cảnh hại não, chướng mắt, nhiều khi man rợ. nhưng thôi, tôi đi sâu vào hai lý do khiến nhiều người nghĩ phim này phản cảm, nhưng với tôi là yếu tố xuất thần: tính truyện tranh (comic) và tính man rợ (barbaric, primitive).

3 Dec 2014

Still the water



Still the Water của Naomi Kawase. một trong những phim đáng xem của tháng 10, bên cạnh Mommy, Gone Girl, The Tribe...
phim đèm đẹp kiểu Nhật. mặc dù đoạn mở đầu có phá cách một tí, bằng cảnh cắt tiết một con dê, quay cận cảnh máu chảy ròng ròng vào cái chậu nhôm, hơi kinh một tí (có khi thế mới được tuyển vào Cannes :p), nhưng càng về sau càng chứng tỏ là nó đèm đẹp kiểu Nhật.

1 Dec 2014

Một cuộc đời không ổn

Frédéric Beigbeder thuộc típ nhà văn đặc biệt tới nỗi, có một điều bật ra ngay trong đầu những ai mới lần đầu tiếp xúc tác phẩm của ông: Beigbeder viết văn vì cái gì? Tay hot boy của ngành truyền thông Pháp viết ra toàn những thứ quái gở, ẩm ương và hợm hĩnh. Đa phần tiểu thuyết của ông không thể đọc quá nửa và phim chuyển thể thì càng không thể xem nổi đến cái kết.
Thế mới tài tình. Nếu chịu khó nhẫn nhịn và không phát cáu ngay từ những trang đầu tiên, độc giả sẽ phát hiện ra những đỉnh cao bảnh chọe. Chẳng hạn, những trang ken đặc dòng cảm xúc thăng hoa (đại loại như “ở tuổi hai mốt, người ta lãng quên đồng loại rất nhanh”). Hay trong phim 99 francs, bên cạnh những thước phim đậm mùi giả tưởng như thể một 2046 của Vương Gia Vệ quên mất làm hậu kỳ, còn có những cảnh quay xuất thần: đoạn anh chàng nhân vật chính (Jean Dujardin thủ vai) rơi bổ đầu từ một tòa cao ốc. Mất vài phút để trường đoạn rơi kết thúc, nhưng đó là trạng thái cốt lõi trong thứ văn chương lập dị này: sự vô trọng lực.