16 Jun 2014

Một phát ân huệ

Cho đến khi thua cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, trong số những thế lực phương Tây, người Pháp hiểu xứ sở này hơn ai hết. Thế mà sau gần một thế kỷ hiện diện, họ lại không kịp chuẩn bị cho sự cáo từ. Việc trở lại Bắc Kỳ năm 1946 là nỗ lực cứu vãn danh dự của người Pháp sau khi quân Nhật làm cho bẽ mặt. Đội quân mới của tướng Jean-Étienne Valluy tới Đông Dương với thái độ hiếu chiến trong khi không hiểu gì về xứ sở này, cùng sự phức tạp của những rắc rối đang đợi phía trước.


Những quyết định lớn của đời người được giản lược vào trong tích tắc.

6 Jun 2014

Sách: Vài mẩu ngắn

Đảo (Nguyễn Ngọc Tư), NXB Trẻ, 148 trang, 55.000 đồng

Trong tập 16 truyện ngắn này, những đối tượng luôn biến chuyển linh động ở nhiều khuôn dạng, từ thể rắn, sang thể lỏng, rồi bỗng chốc bốc lên thành hơi nước và biến mất, như các nhân vật lẩn khuất sau trang sách trong “Biến mất ở Thư Viên”. Phần nhiều là ký ức, những chuyện cũ kể lại, nhịp điệu mỗi lúc một chậm rãi, tác giả lần theo cuộc kiếm tìm của nhân vật trong những thế giới song hành, để rồi thấy họ bị bỏ lại mãi mãi, bơ vơ, cô độc, nhưng bình thản.

4 Jun 2014

Trở lại một Trilogy: Ngợi ca loài kiến

Chuyện phân định lằn ranh “cũ mới” trong văn học có thể dẫn đến những tranh cãi bưu đầu mẻ trán, nhưng ở thời nay với sự ấm dần lên của các mối quan hệ, mạng xã hội lẽ ra phải khiến người ta bộc bạch dễ dàng hơn với những gì đã mất dần sức quyến rũ. Dẫu rằng tài năng của García Márquez vượt rất nhiều ra ngoài Trăm năm cô đơn, tại sao không thể can đảm thừa nhận rằng “hiện thực huyền ảo” là thứ gì đó thuộc về một thời đại đã cũ, với hình ảnh ngôi làng Macondo và các cá nhân quai quái, kỳ dị như là biểu tượng của sự cách trở và mông muội, sự bất khả dung hòa những thế giới khác.


Về lực lượng chính trị kiến lớn nhất rừng Fontainebleau

2 Jun 2014

Cannes: Bất ngờ Xavier Dolan

-- Bài của Trương Quế Chi

Sự hiện diện đông đảo của những tên tuổi gạo cội trong danh sách tranh giải chính thức của liên hoan phim Cannes 2014 phần nào khiến giới phê bình ngán ngẩm. Lễ trao giải điện ảnh danh giá nhất thế giới dường như ngày càng già cỗi và kém thú vị, minh chứng rõ ràng nhất là Cành cọ vàng trao cho Michael Haneke cách đây hai năm. Tuy nhiên, có một gương mặt dù chẳng còn xa lạ với công chúng của Cannes lại được chờ đón một cách nồng nhiệt, mọi người đều gật gù với nhau rằng cậu tarốt cuộc đã vào được vòng chính thức. Chẳng ai khác ngoài Xavier Dolan, wonder boy từ vùng Quebec, Canada.

26 May 2014

Dấu ấn bền bỉ của Cannes

-- Bài của Trần Gia Linh

Từ trước đến nay, khán giả vẫn nhìn vào hai thị trường phim Âu, Mỹ với hai cảm nhận đối nghịch. Nền điện ảnh Mỹ, với kinh đô Hollywood huyên náo và giải thưởng Oscar rầm rộ, luôn dẫn đầu trong dòng phim thương mại, hàng năm cho ra đều đặn những bom tấn với kinh phí hàng trăm triệu đô la Mỹ và gây nên những cơn bão phòng vé. Trong khi đó, điện ảnh châu Âu lục địa nhiều năm nay vẫn loay hoay với bài toán gọi vốn để làm phim và những cách thức mới để “khuếch tán” dòng phim nghệ thuật, có kinh phí thấp.

23 May 2014

Cannes: Anh em Dardenne và cam kết thẩm mỹ

-- Bài của Vũ Ánh Dương

Các chủ nghĩa, trào lưu nghệ thuật thể hiện sự độc đáo của mình ở những quy tắc thẩm mỹ  trong việc xử lý hiện thực. Trong điện ảnh, các nhà làm phim chủ nghĩa hình thức xúi giục các sự kiện nổi loạn, nhào nặn hiện thực thông qua các thủ pháp điện ảnh như montage (dựng nối), mise-en-scène (dàn cảnh), mise-en-shot (lấy cảnh quay). Trong khi đó, các đồng nghiệp của họ ở chủ nghĩa hiện thực chủ trương bám theo các chi tiết đời sống, ghi chép hiện thực bằng long shot (cú máy dài), long focus (tiêu cự dài).

Đích đến nhất định là những cú rớt cảm xúc của người xem

21 May 2014

Chuyên đề Cannes: Vài lời mở đầu

Cách đây mấy hôm tôi thực hiện giúp chuyên đề về Cannes 2014 cho một tờ tuần san. Thực ra tôi đã muốn làm từ lâu vì Cannes gắn với tôi nhiều kỷ niệm cá nhân, nhưng không tờ tạp chí nào ở Việt Nam dành quá nhiều đất cho một liên hoan phim cả, nhất là cái thể loại phim dở người quằn quại, nào thì cướp hiếp giết đủ cả, rồi lâu lâu dính quả phốt kiểu Godard với Truffaut rủ rê nhau cầm đầu băng đảng đóng cửa liên hoan sớm đi bạo động May '68 với lũ sinh viên cho vui, hay anh giai Lars von Trier ngồi cạnh em Kirsten Dunst xinh xắn hứng sảng buột miệng cảm thông với Hitler quốc xã.

Quằn quại là thứ mà chúng ta có thể đắng lòng hiểu được. (Hình: FDC)