21 Nov 2014

Hai dòng chảy ký ức

Tuổi trẻ là một khối dồn nén. Nó có sức phá hậu đến nỗi, vào một thời điểm những tưởng đã quay lưng với cuộc đời, ta chợt nhìn lại và thấy vần vũ quanh mình những gương mặt, mối tình, những lần gặp gỡ, các cảm xúc chân thực và sống động như dao cứa. Đó là tình cảnh của Roland, nhân vật tuy xuất hiện về cuối trong Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối (Trần Bạch Lan dịch, Nhã Nam & NXB Văn Học) nhưng lại là mắt xích giải đáp cho mớ ngổn ngang còn lại. Một ngày bước qua quán cà phê La Condé thời xưa cũ rồi nhận ra quán đã đổi thành một cửa hiệu khác, Roland tái dựng ký ức về một cô gái mà anh đã gặp, đã yêu và đánh mất.

19 Nov 2014

A girl at my door

phim gây xôn xao nhất trong tháng qua chắc hẳn là Gone Girl. nhiều người gần như phát cuồng lên vì nó, nhưng tôi không thích phim này. nó vẫn hợp với suy nghĩ của tôi từ trước tới nay: phụ nữ khó chịu nhất là phụ nữ thủ đoạn. nhưng chính vì thế mà câu chuyện trở nên quá đơn giản, một phụ nữ thủ đoạn đặt cạnh một anh chồng quá vụng và đoảng. đặt cạnh một anh chồng khôn ngoan thì mọi thứ đã khác. một số đàn ông có một thứ vũ khí độc quyền, cực kỳ đáng sợ, và đáng sợ một cách bình thản, đó là khả năng manipulate người khác hehe. một thứ hổ báo và chó săn từ trong tâm. Gone Girl gạt qua một bên cái bản năng chó săn tảng ẩn trong mỗi thằng đàn ông, thế nên câu chuyện diễn ra một chiều. cái motif phụ nữ manipulate đàn ông thực ra đã cũ và nhạt toẹt như nước ốc. thực tế khác hẳn 

17 Nov 2014

Nghĩa địa Praha (2) và Bóng hình của gió

Ẩn ngữ của đối xứng

Đối xứng là đặc tính kỳ lạ của thế giới, và thế giới sách không phải ngoại lệ. Mỗi câu chuyện là một “lịch sử” nhỏ, được tạo dựng từ một chuỗi ký ức của các đối tượng-nhân vật qua lăng kính của người kể. Mỗi cuốn sách là một “lịch sử” đầy đặn hơn, soi rọi phần nào thế giới thực. Cũng như có thể hư cấu lịch sử, người ta có thể làm giả những cuốn sách. Và cũng như một tập hợp ký ức, sách là thứ có thể rơi vào lãng quên.

Ta sẽ gặp định mệnh trớ trêu của tạo tác và hủy tàn, sự soi chiếu của thế giới thực trong thế giới sách qua hai tiểu thuyết với những cấu trúc đối xứng khác nhau. Ở Nghĩa địa Praha (Lê Thúy Hiền dịch), Umberto Eco sắp xếp các chương xen kẽ bằng lời kể của hai nhân cách kỳ dị, một trùm mật vụ và một thầy dòng, cùng trải qua mớ mắc míu lịch sử. Còn ở Bóng hình của gió (Nghiêm Xuân Hoàng - Võ Hồng Long dịch), Carlos Ruiz Zafón dựng hai cuộc đời tương đồng qua trục thời gian đối xứng: một nhà văn lạc thời chạy trốn khỏi Barcelona trước cuộc nội chiến và cậu thiếu niên tràn đầy tình yêu và lý tưởng lần tìm lại quá khứ sau chiến tranh.

15 Aug 2014

Nghĩa địa Praha (1)

[có phần 1 nghĩa là sẽ có phần 2 :p phần này dẫn nhập thôi. nói chung là, có những thứ không thể không giải quyết, mà nhất là trong mảng mình đang nắm, cứ im ỉm im ỉm rồi lờ đi thì cũng hơi có lỗi với hậu thế :p còn những thứ không phải mảng của tôi ấy mà, thôi bỏ đi, phát biểu lăng nhăng làm gì, tôi đâu có rảnh hê hê]

Ba cách đọc Umberto Eco

Không hiếm khi ta lạc vào không gian khó nhằn của sự đọc, chẳng hạn một tu viện trung cổ trong Tên của đóa hồng hay một nước Ấn thuộc Anh trong Những đứa con của nửa đêm ­– chẳng khác nào đứng giữa một cánh rừng xa lạ và bức bối. Thử tưởng tượng một đội bóng châu Âu phải đánh vật giữa tiết trời như phòng xông hơi của xứ sở samba mùa hè này!

16 Jun 2014

Một phát ân huệ

Cho đến khi thua cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, trong số những thế lực phương Tây, người Pháp hiểu xứ sở này hơn ai hết. Thế mà sau gần một thế kỷ hiện diện, họ lại không kịp chuẩn bị cho sự cáo từ. Việc trở lại Bắc Kỳ năm 1946 là nỗ lực cứu vãn danh dự của người Pháp sau khi quân Nhật làm cho bẽ mặt. Đội quân mới của tướng Jean-Étienne Valluy tới Đông Dương với thái độ hiếu chiến trong khi không hiểu gì về xứ sở này, cùng sự phức tạp của những rắc rối đang đợi phía trước.


Những quyết định lớn của đời người được giản lược vào trong tích tắc.

6 Jun 2014

Sách: Vài mẩu ngắn

Đảo (Nguyễn Ngọc Tư), NXB Trẻ, 148 trang, 55.000 đồng

Trong tập 16 truyện ngắn này, những đối tượng luôn biến chuyển linh động ở nhiều khuôn dạng, từ thể rắn, sang thể lỏng, rồi bỗng chốc bốc lên thành hơi nước và biến mất, như các nhân vật lẩn khuất sau trang sách trong “Biến mất ở Thư Viên”. Phần nhiều là ký ức, những chuyện cũ kể lại, nhịp điệu mỗi lúc một chậm rãi, tác giả lần theo cuộc kiếm tìm của nhân vật trong những thế giới song hành, để rồi thấy họ bị bỏ lại mãi mãi, bơ vơ, cô độc, nhưng bình thản.

4 Jun 2014

Trở lại một Trilogy: Ngợi ca loài kiến

Chuyện phân định lằn ranh “cũ mới” trong văn học có thể dẫn đến những tranh cãi bưu đầu mẻ trán, nhưng ở thời nay với sự ấm dần lên của các mối quan hệ, mạng xã hội lẽ ra phải khiến người ta bộc bạch dễ dàng hơn với những gì đã mất dần sức quyến rũ. Dẫu rằng tài năng của García Márquez vượt rất nhiều ra ngoài Trăm năm cô đơn, tại sao không thể can đảm thừa nhận rằng “hiện thực huyền ảo” là thứ gì đó thuộc về một thời đại đã cũ, với hình ảnh ngôi làng Macondo và các cá nhân quai quái, kỳ dị như là biểu tượng của sự cách trở và mông muội, sự bất khả dung hòa những thế giới khác.


Về lực lượng chính trị kiến lớn nhất rừng Fontainebleau